“世界” từ "Thế Giới" bắt nguồn từ Kinh Phật, chứ không phải danh từ trong ngôn ngữ hiện đại, truy tìm nguồn gốc của nó xuất xứ từ Phật giáo. Cụm từ "Thế Giới" ,trong đó "Thế" nghĩa là thời gian, "Giới" nghĩa là không gian, bao hàm không gian thời gian không thể tách rời. Trung Quốc cổ đại hình dung "Đại Thiên Thế Giới" với cách dùng thông dụng là "Thiên Hạ" cho đến ngày nay. Theo quyển 4 " Kinh Lăng Nghiêm" , "Thế" nghĩa là thời gian trôi qua,"Giới" ám chỉ phương hướng. Tức là trên phương diện thời gian gồm có quá khứ - -hiện tại - vị lai , trên phương diện không gian có đông- tây- nam - bắc, trên - dưới - mười phương , cụm từ "Thế Giới" trong Phật giáo không những ám chỉ "địa cầu" mà chỉ chung chung cả vũ trụ, ngày nay thông thường sử dụng cụm từ này chỉ để ám chỉ "địa cầu"
“实际” Cụm từ "Thực Tế" là thuật ngữ Phật giáo, dùng để chỉ cảnh giới "Chân như" (真如) hay "Pháp tính" (法性), cũng tương tự như nói "Thực tướng" (实相).


.jpeg)


